GIỚI THIỆU SÁCH BÚP SEN XANH
GIỚI THIỆU SÁCH KÝ ỨC NGƯỜI THẦY
Đồi thỏ. RichardAdams

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Lê Thị Minh Hiền
Ngày gửi: 10h:29' 07-03-2024
Dung lượng: 3.6 MB
Số lượt tải: 2
Nguồn:
Người gửi: Lê Thị Minh Hiền
Ngày gửi: 10h:29' 07-03-2024
Dung lượng: 3.6 MB
Số lượt tải: 2
Số lượt thích:
0 người
Tên ebook: Đồi Thỏ (full prc, pdf, epub)
Tác giả: Richard Adams
Nguyên tác: Watership Down
Thể loại: 100 Cuốn sách giá trị nhất thế giới, Sách thiếu nhi, Tiểu thuyết, Văn
học phương Tây
Dịch giả: Hồng Vân
Nhà xuất bản: Văn Học & Nhã Nam
Năm xuất bản: 2008
Số trang: 528
Kích thước: 16 x 24 cm
Trọng lượng: 820 g
Số quyển / 1 bộ: 1
Hình thức bìa: Bìa mềm
Giá bìa: 94.000 VNĐ
Nguồn: vnthuquan.net
Đánh máy: buihongvan
Tạo prc: santseiya
Ebook: Đào Tiểu Vũ's eBook - http://www.dtv-ebook.com
Bìa sách Đồi Thỏ
Giới thiệu:
Sẽ có người không khỏi băn khoăn khi cầm cuốn sách khổ lớn dày hơn 500 trang
này trên tay. Có vẻ quá nặng, theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng đối với thể loại sách
thiếu nhi. Song đó chính là điều lạ lùng đầu tiên mà nhà văn Anh Richard Adams
đem đến cho bạn: Một cuốn sách thiếu nhi có thể dày như sách dành cho người lớn.
Số lượng trang ngồn ngộn như thế cho phép mở ra nhiều cuộc phiêu lưu nối nhau
ố
ầ
ồ
trong các chương sách được chia nhỏ trong bốn phần: Hành trình, Trên ngọn đồi
Watership, Efrafa và Thủ lĩnh Cây Phỉ.
Đó là một trong những lý do khiến Đồi Thỏ thành công vang dội với bạn đọc mọi
lứa tuổi, được nhận Huy chương Carnegie và giải thưởng Guardian cho thể loại tiểu
thuyết viết cho thiếu nhi (1972), được nhà xuất bản Penguin công bố là cuốn sách
đứng thứ hai trong danh sách bán chạy nhất mọi thời đại (1985), có tên trong danh
sách 100 cuốn sách của mọi thời đại (2003), 100 cuốn sách giá trị nhất (2007 - tải
eBook) do BBC và trang web worldbookday bầu chọn.
Chưa được biết tới nhiều ở Việt Nam nhưng Richard Adams là một tên tuổi lớn trên
văn đàn thế giới. Ông theo học lịch sử tại trường Bradfield College và Worcester
College ở thành phố Oxford, tham gia Thế chiến thứ hai và đến năm 1948 làm việc
cho Ủy ban hành chính công. Sau Đồi thỏ được viết vào những năm 60, ông nghỉ
hưu năm 1974 và từ tuổi 54 ông đã dành hoàn toàn cuộc đời mình cho sự nghiệp
văn chương với nhiều tác phẩm: Shardik, Những chú chó mang bệnh dịch hạch, Cô
gái trong điệu Swing, Maria, Kẻ lữ hành… Hiện Richard Adams sống ở phía Nam
nước Anh cùng gia đình. Ông vẫn dành hết niềm đam mê và hứng thú cho văn học
Anh, âm nhạc, cờ vua, bia và đáo vạch, tiếng chim hót, những bài dân ca và những
chuyến đi dạo nơi đồng quê…
Mời các bạn đón đọc Đồi Thỏ của tác giả Richard Adams.
Mục Lục
Giới thiệu
Phần I. HÀNH TRÌNH
1. Tấm Biển Thông Báo
2. Thỏ Thủ Lĩnh
3. Quyết Định Của Cây Phỉ
4. Khởi Hành
5. Trong Rừng
6. Câu Chuyện Về El-ahrairah - Anh Hùng Thỏ
7. Chó Rừng và Dòng Sông
8. Qua Sông
9. Con Quạ và Cánh Đồng Đậu
10. Con Đường Nhựa và Khu Đất Công
11. Dặm Trường Vất Vả
12. Kẻ Lạ Mặt Trên Cánh Đồng
13. Lòng Hiếu Khách Xứ Người
14. “Giống Như Cây Cối Vào Tháng Mười Một”
15. Câu Chuyện Về Rau Diếp Của Đức Vua
16. Chú Thỏ Cỏ Bạc
17. Cái Bẫy Sáng Loáng
PHẦN II. TRÊN NGỌN ĐỒI WATERSHIP
18. Ngọn Đồi Watership
19. Nỗi Sợ Hãi Trong Bóng Tối
20. Tổ Ong và Chú Chuột
21. “Đến El-ahrairah Cũng Phải Khóc”
22. Câu Chuyện Về Phiên Tòa Xử El-ahrairah
23. Mòng Biển Kehaar
24. Trang trại Nuthanger
25. Cuộc Đột Kích
26. Giấc Mơ của Thứ Năm
27. “Bạn Có trải Qua Mới Hiểu Được Phần Nào”
28. Dưới Chân Núi
29. Chuyến Trở Về Và Khởi Hành
PHẦN III: EFRAFA
30. Cuộc Hành Trình Mới
31. Câu Chuyện Về El-ahrairah và Thỏ Đen Ở Inlé
32. Băng Qua Đường Sắt
33. Con Sông Lớn
34. Thống Soái Hoắc Hương
35. Trong Lòng Địch
36. Sấm Chớp Kéo Về
37. Sấm Sét Nổi Lên
38. Sấm Vang Chớp Giật
PHẦN IV: THỦ LĨNH CÂY PHỈ
39. Cây Cầu
40. Đường Trở Về
41. Câu Chuyện Về Rowsby Gâu Gâu Và Bà Tiên Chó
42. Tin Tức Lúc Hoàng Hôn
43. Đội Quân Viễn Chinh
44. Thông Điệp Đến Từ El-ahrairah
45. Trở Lại Trang Trại Nuthanger
46. Tóc Giả Không Lùi Bước
47. Bầu Trời Lơ Lửng Trên Đầu
48. Nữ Thần Cứu Thế (Dea ex Machina)
49. Cây Phỉ Trở Về
50. Và Cuối Cùng
PHẦN KẾT
- “Kỳ diệu… Một cái nhìn mới đầy sức mạnh về vòng quay
vĩ đại của cuộc sống” - The New York Times
- “Một tác phẩm cổ điển… Một cuốn sách tuyệt vời” - Los
Angeles Times
- “Sự pha trộn khéo léo giữa một thiên sử thi hào hùng, một
câu chuyện tưởng tượng trong một ngôn ngữ vô cùng sáng
tạo” - Audiofile.
Giới thiệu
Sẽ có người không khỏi băn khoăn khi cầm cuốn sách khổ
lớn dày hơn 500 trang này trên tay. Có vẻ quá nặng, theo cả
nghĩa đen và nghĩa bóng đối với thể loại sách thiếu nhi. Song
đó chính là điều lạ lùng đầu tiên mà nhà văn Anh Richard
Adams đem đến cho bạn: một cuốn sách thiếu nhi có thể dày
như sách dành cho người lớn. Số lượng trang ngồn ngộn như
thế cho phép mở ra nhiều cuộc phiêu lưu nối nhau trong các
chương sách được chia nhỏ trong bốn phần: Hành trình, Trên
ngọn đồi Watership, Efrafa và Thủ lĩnh Cây Phỉ. Đó là một
trong những lý do khiến Đồi thỏ thành công vang dội với bạn
đọc mọi lứa tuổi, được nhận Huy chương Carnegie và giải
thưởng Guardian cho thể loại tiểu thuyết viết cho thiếu nhi
(1972), được nhà xuất bản Penguin công bố là cuốn sách đứng
thứ hai trong danh sách bán chạy nhất mọi thời đại (1985), có
tên trong danh sách 100 cuốn sách của mọi thời đại (2003),
100 cuốn sách giá trị nhất (2007) do BBC và trang web
worldbookday bầu chọn.
Khi lật giở những trang đầu tiên của Đồi thỏ, bạn đọc đã
bước vào chuyến phiêu lưu đầu tiên của bầy thỏ mà đa số là kẻ
“vùng ngoài” - từ chỉ cấp bậc của những chú thỏ bình thường
trong những năm đầu đời. Thỏ vốn là con vật hiền lành và quá
e dè trước mọi thứ xung quanh, song cũng vì thế mà những
cuộc phiêu lưu phía trước có sức hút thật đặc biệt. Những đôi
tai dài dựng thẳng đứng, những chiếc mũi hồng hếch lên trong
gió, thứ mùi đặc trưng của loài… đang mở ra một thế giới, do
chính những chú thỏ chiến binh này là nhân vật trung tâm.
Cuộc di cư của bầy thỏ trong câu chuyện giống như sự khiêu
khích óc tưởng tượng của độc giả với chồng chéo những cuộc
phiêu lưu. Vẫn là chúng với đặc tính rụt rè, nhút nhát cố hữu,
thói quen sợ tiếng động bất thình lình, sợ những mùi lạ. Nhưng
với từng cái tên như Cây Phỉ, Thứ Năm, Tóc Giả, Nồi Đất,
Mâm Xôi, Anh Thảo Vàng…, thế giới loài thỏ đầy ắp những
cá tính và nhiều nhân vật anh hùng vụt sáng lên trong những
thời khắc khó khăn. Từ những chú thỏ non trong đồi thỏ của
Chúa Thanh Lương Trà, chúng đã dám dấn thân nơi đất khách
quê người, đối đầu với mọi gian nguy, cám dỗ để tìm tới một
vùng đất tốt hơn. Và sự đấu tranh giữa thói quen cố hữu và
khát khao chinh phục của những chú thỏ chiến binh như Cây
Phỉ, Tóc Giả, Nhựa Ruồi… đã dệt nên một bản anh hùng ca về
sự sinh tồn, bao gồm cả những khúc tráng ca, những khoảng
lặng và cả những do dự trên bước đường tìm kiếm tự do.
Chuyến phiêu lưu nối dài không chỉ là cuộc chinh phục của
những chú thỏ mang dòng máu chiến binh, nó thể hiện sự khát
khao của những con vật tai dài trong tuổi trẻ sung sức của
mình, là tình thân thiết giữa bầy đàn và là sức mạnh cộng
hưởng làm nên những chiến công ngoài sức tưởng tượng.
Có một không gian đồng quê thật êm đềm nhưng với Đồi thỏ,
người đọc không khỏi chạnh lòng trong văng vẳng âm thanh
kêu cứu của loài vật. Lũ thỏ được miêu tả như những con vật
yêu hòa bình và rất đỗi hiền lành, nhấm cỏ, đào hang, sinh
con… Những gì được coi là văn minh của thế giới con người
luôn khiến chúng sợ hãi và tìm cách lẩn tránh. Hàng rào thép
gai với những chiếc bẫy thòng lọng, con đường nhựa đen xì,
con đường sắt chạy dài…, tất cả đối nghịch lại với vẻ đẹp của
thiên nhiên, chim chóc, côn trùng… trong một góc nhìn tinh
tế, đầy chia sẻ của Richard Adams về thế giới xung quanh.
Điểm nổi bật của Richard Adams trong Đồi thỏ là sự pha trộn
khéo léo giữa một thiên sử thi hào hùng, một câu chuyện
tưởng tượng trong một ngôn ngữ vô cùng sáng tạo. Những
cuộc phiêu lưu đan xen các câu chuyện huyền thoại do Bồ
Công Anh kể về nhân vật El-ahrairah anh hùng mở ra một
không gian thoáng rộng cho tác phẩm. Điều này đã phả hơi thở
sinh động trong những câu chuyện được kể lại một cách duyên
dáng, dường như độc giả có thể cảm nhận cảnh những chú thỏ
bỏ trốn làm quen với đám thỏ sang trọng trong cái hang lớn
của thủ lĩnh Anh Thảo Vàng thế nào, đầy thấp thỏm khi Tóc
Giả đột nhập vào thế giới Efrafa mà không rõ sống chết ra sao,
hồi hộp tới thót tim trong khi chiếc thuyền thúng đang đưa bọn
thỏ qua sông một cách không định hướng… để rồi có chung
một cảm nhận về cuộc sống, về tình yêu thiên nhiên và loài vật
chất chứa trong cuốn sách dày này.
Chưa được biết tới nhiều ở Việt Nam nhưng Richard Adams
là một tên tuổi lớn trên văn đàn thế giới. Ông theo học lịch sử
tại trường Bradfield College và Worcester College ở thành phố
Oxford, tham gia Thế chiến thứ hai và đến năm 1948 làm việc
cho Ủy ban hành chính công. Sau Đồi thỏ được viết vào những
năm 60, ông nghỉ hưu năm 1974 và từ tuổi 54 ông đã dành
hoàn toàn cuộc đời mình cho sự nghiệp văn chương với nhiều
tác phẩm: Shardik, Những chú chó mang bệnh dịch hạch, Cô
gái trong điệu Swing, Maria, Kẻ lữ hành… Hiện Richard
Adams sống ở phía Nam nước Anh cùng gia đình. Ông vẫn
dành hết niềm đam mê và hứng thú cho văn học Anh, âm
nhạc, cờ vua, bia và đáo vạch, tiếng chim hót, những bài dân
ca và những chuyến đi dạo nơi đồng quê…
(eVan giới thiệu)
Phần I. HÀNH TRÌNH
1. Tấm Biển Thông Báo
DÀN ĐỒNG CA: Sao nhà ngươi gào to lên như thế, trừ phi
nhìn thấy cảnh tượng kinh khủng nào đó?
CASSANDRA: Ngôi nhà kia sặc mùi hôi tử khí và khắp
nơi đầy máu tươi.
DÀN ĐỒNG CA: Này, chuyện ấy thì sao? Đấy là mùi của
vật hiến tế.
CASSANDRA: Mùi hôi thối giống như hơi thở tự nấm mồ!
Vở Agamemnon của Aeschylus
Mùa hoa anh thảo đã đi qua. Phía bìa rừng, nơi mặt đất bắt
đầu trải rộng và dốc xuống phía hàng rào cũ và cái hào mọc
đầy những bụi mâm xôi, chỉ thấy thấp thoáng vài bụi anh thảo
nhàn nhạt đang tàn xen lẫn giữa những bụi cây thủy thần dại
và những gốc sồi. Phía bên kia hàng rào là phần đất cao hơn
của cánh đồng nơi có rất nhiều hang thỏ. Ở những nơi mà cỏ
chết hết và đâu đâu cũng chỉ thấy những đống phân khô, chỉ có
cỏ lưỡi chó mới mọc lên được. Cách đấy khoảng một trăm
mét, ngay ở chân dốc, có một con suối nhỏ, bề ngang chưa đầy
một mét, nhưng đã bị hoa mao lương vàng, cải xoong và hoa
suối xanh che lấp đi một nửa. Con đường danh cho xe bò nằm
vắt qua một cái cống nước xây bằng gạch rồi leo lên cái dốc
đối diện đến một cánh đồng có năm thanh chắn ở trên hàng rào
gai. Cánh cổng này dẫn thẳng đến con đường mòn.
Hoàng hôn tháng năm nhuộm đỏ cả những đám mây, nhưng
còn nửa tiếng nữa trời mới tối. Con dốc khô cằn thấp thoáng
bóng những chú thỏ, một vài chú đang nhấm nháp ở bãi cỏ
thưa gần hang, một số khác lại chạy đi xa hơn tìm kiếm những
cây bồ công anh hoặc có thể là những cây anh thảo mà những
chú khác bỏ sót lại. Lác đác có những chú ngồi thẳng lưng trên
một tổ kiến và nhìn ra xung quanh với hai cái tai dựng đứng và
cái mũi hếch lên trong gió. Tiếng hót bình yên của một con sáo
nơi bìa rừng như một minh chứng rằng chẳng có gì đáng sợ
quanh đó. Phía bên kia, dọc theo con suối, mọi thứ hiện lên
thật rõ ràng, trống trải và tĩnh lặng. Vùng đất của thỏ thật
thanh bình.
Phía đầu bờ suối, gần gốc anh đào dại, nơi con sáo vừa cất
tiếng hót là một vài cái hang gần như bị những bụi mâm xôi
che khuất. Trong ánh sáng xanh mờ mờ, ở trên miệng của một
trong những cái hang đó có hai chú thỏ đang ngồi cạnh nhau.
Một lúc sau, chú lớn hơn nhảy ra ngoài, phóng dọc theo con
suối ẩm dưới lùm cây mâm xôi, nhảy xuống hào rồi chạy ra
ngoài cánh đồng. Vài phút sau chú kia cũng chạy theo.
Chú thỏ đầu tiên dừng lại ở một vạt cỏ nhuốm nắng chiều,
chân sau gãi gãi nhanh cái tai. Dù chỉ mới một tuổi và còn
chưa đủ cân nhưng chàng thỏ này không có cái vẻ bắng nhắng
của hầu hết những “kẻ vùng ngoài” - cấp bậc của những chú
thỏ bình thường trong năm đầu đời không có dòng dõi danh
giá hoặc chưa đủ cân nặng và chiều cao nên thường bị các bậc
huynh trưởng đè đầu cưỡi cổ và cố gắng sống tốt nhất trong
khả năng của mình - thường là ở ngoài trời, ngay bên ngoài
cánh đồng thỏ của chúng. Riêng chú thỏ này có vẻ biết cách tự
chăm sóc mình. Trong lúc ngồi lên, đưa mắt nhìn quanh và
xoa xoa hai chân trước vào mũi, toàn thân chú toát lên vẻ linh
lợi tươi vui. Ngay khi cảm thấy hài lòng vì mọi thứ đều ổn,
chú cụp tai lại và bắt đầu công việc ở bãi cỏ.
Người bạn đồng hành của chú dường như không được thoải
mái như thế. Anh chàng này nhỏ xíu, đôi mắt mở to chăm chú
và cái cách ngẩng và quay đầu của chú ta không phải dấu hiệu
của tính cẩn trọng mà là của sự căng thẳng và lo âu kéo dài.
Cánh mũi giật giật liên tục và khi một con ong nghệ vo ve bay
đến một bông hoa phía sau thì chú ta giật nảy mình, nhảy bắn
lên rồi quay mòng mòng khiến hai chú thỏ ở gần đấy nháo
nhào chạy trốn vào cái hang gần nhất trước khi chú thỏ đực
với đôi tai có chỏm đen nhận ra thủ phạm và quay lại đánh
chén.
“Ôi thằng Thứ Năm đây mà,” chú thỏ tai đen nói “nó lại
nhảy vào đám nhặng xanh đấy. Ra đi Gạc Nai, cậu vừa nói gì
với tớ thế?”
“Thứ Năm á.” chú thỏ kia nói “Tại sao cậu gọi nó như thế?”
“Thứ Năm ý, cậu biết đấy, nó là con cuối cùng và là con nhỏ
nhất. Cậu không hiểu làm sao chẳng ai tóm được nó phải
không. Tớ luôn nói rằng con người không thể nhìn thấy nó,
còn cáo thì chê không thèm ăn. Tuy vậy, tớ cũng phải thừa
nhận rằng nó có khả năng tránh xa những chỗ nguy hiểm đấy.”
(Thỏ thường sinh một lứa 4 con. Bất cứ lứa nào trên 4 con
cũng được gọi là Hrair có nghĩa là 'nhiều' hay 'một ngàn'.
Như vậy khi bọn thỏ nói U Hrair - một ngàn - thì nhìn chung
ám chỉ tất cả những kẻ thù (hay elil theo ngôn ngữ của thỏ)
gồm có cáo, chồn ecmin, chồn sương, mèo, cú, con người.v.v.
Có lẽ có hơn năm con ra đời cùng một lúc với Thứ Năm; tên
nó là Hrairoo, có nghĩa là 'Tiểu Thiên' tức là con nhỏ nhất
trong nhiều con khác, cũng như ta gọi những con lợn ra sau là
con sài con đẹn.)
Chú thỏ vừa được nhắc đến chạy lại gần bên bạn, với những
bước nhảy lệt sệt trên đôi chân sau khá dài.
“Đi thêm một đoạn nữa đi Cây Phỉ.” Chú lên tiếng “Anh thấy
không, có cái gì rất lạ trên cánh đồng cỏ chiều nay, mặc dầu
em không thể biết chính xác đó là cái gì. Anh em mình đến
chỗ gần con suối nhé?”
“Được thôi,” Cây Phỉ đáp “và em có thể tìm cho anh vài cây
anh thảo. Em mà không tìm được thì làm gì có ai thấy nữa.”
Chú chạy xuống dốc trước, bóng đổ dài trên bãi cỏ phía sau.
Cả hai đến chỗ con suối và bắt đầu nhấm nháp, tìm kiếm thức
ăn xung quanh những vết bánh xe lún sâu trên con đường mòn.
Chẳng bao lâu sau Thứ Năm đã có được cái mà chúng đang
tìm kiếm. Cây anh thảo là thức ăn quý hiếm đối với bọn thỏ và
theo lẽ thường sẽ chẳng còn bao nhiêu những món ngon như
vậy vào những ngày cuối tháng Năm ở ngay cả vùng này, xung
quanh cánh đồng thỏ. Cái cây này chưa ra hoa và những chiếc
lá xòe rộng gần như bị dấu kín dưới những bụi cỏ cao. Trong
lúc hai chú còn đang đứng mải mê ngắm nhìn chiến lợi phẩm
của mình thì hai chú thỏ lớn hơn phóng ra từ một vũng nước
nông dành cho trâu bò ở gần đấy.
“Cây anh thảo à?” một chú nói “Được lắm, để lại đấy cho bọn
ta. Nào nhanh lên,” chú nói thêm khi thấy Thứ Năm tỏ ra do
dự “mày có nghe tao nói gì không đấy?”
“Thứ Năm đã tìm thấy nó đầy chứ, Liễu Ngư.” Cây Phỉ lên
tiếng.
“Nhưng chúng tao sẽ chén nó.” Liễu Ngư vênh váo đáp “Anh
thảo là để cho hàng ngũ Cốt Cán, mày không biết điều đấy à.
Nếu không thì chúng tao có thể dễ dàng dạy cho mà biết.”
(Gần như ở các cánh đồng thỏ đều có các Cốt Cán (nguyên
văn Owsla) tên gọi một nhóm những con thỏ khỏe mạnh linh
lợi - hai năm tuổi hoặc lớn hơn - bao giờ cũng vo ve quanh vợ
chồng thỏ chúa trong khi bắt nạt những con khác. Cốt Cán rất
khác nhau. Ở một cánh đông nào đó, Cốt Cán có thể là bầy thỏ
chiến, ở nơi khác chúng là những con thỏ tuần tra khôn ngoan
hoặc những con chuyên phá phách các vườn rau. Tại
Sandleford vào thời điểm này, Cốt Cán là những con thỏ có
tính kỷ luật cao như thỏ chiến (mặc dù như sau này có thể
thấy, một số con không hẳn là thỏ chiến).)
Thứ Năm đã bỏ chạy từ lúc nào. Cây Phỉ đuổi kịp chú ở chỗ
cống nước.
“Anh phát ốm và chán ngấy tất cả những chuyện này.” Cây
Phỉ nói “Lần nào cũng thế. 'Đây là móng của tao, vì thế đó là
anh thảo của tao'. 'Đây là răng nanh của tao nên đó là cái hang
của tao'. Anh nói cho em biết nhé, nếu anh trở thành Cốt Cán
anh sẽ đối xử với bọn đàn em tử tế hơn.”
“Vâng, ít nhất thì anh cũng có hy vọng một ngày nào đó trở
thành một Cốt Cán.” Thứ Năm nhấm nhẳng đáp “Rồi anh sẽ
trở nên to lớn và đó là điều mà chẳng bao giờ em có được.”
“Em không nghĩ rằng anh sẽ để em phải tự chăm sóc mình đấy
chứ?” Cây Phỉ hỏi lại “Nói thật với em nhé, nhiều lúc anh cảm
thấy muốn dọn quang cánh đồng thỏ này. Thôi bây giờ hãy
quên những chuyện này đi và hãy tận hưởng buổi tối này. Hay
là chúng mình chạy sang bên kia bờ suối? Ở đấy vắng vẻ hơn,
ít nhất thì chúng ta có thể có được những phút giây yên bình.
Trừ phi em cảm thấy không được an toàn lắm.” Chú nói thêm.
Cách đặt câu hỏi của chú ta cho thấy trong thực tế chú nghĩ
rằng Thứ Năm có vẻ biết mọi thứ rõ hơn mình và câu trả lời
của Thứ Năm cho thấy rằng điều này đã được chấp thuận giữa
chúng.
“Không, ở đấy cũng khá an toàn.” Thứ năm đáp “Nếu em bắt
đầu cảm thấy có bất cứ gì nguy hiểm thì em sẽ báo cho anh
biết. Nhưng nguy hiểm không phải là cái mà em cảm thấy về
nơi này. Nó là… mà em cũng không rõ nữa… một cái gì nghe
ngột ngạt, giống như sấm vậy; em không thể nói rõ; nhưng nó
làm em lo lắng. Dù thế nào đi nữa, em sẽ băng qua cánh đồng
cùng với anh.”
Chúng vượt qua cống nước. Ở gần suối, cỏ mướt và mọc dày
hơn, cả hai phóng lên con dốc đối diện, tìm nơi khô ráo hơn.
Một phần dốc ẩn mình trong bóng râm, mặt trời đang chìm
dần xuống phía trước chúng, và Cây Phỉ đang mong tìm được
một chỗ ấm áp có nắng nên cứ thế mà phóng tiếp chơ đến khi
tới gần con đường mòn. Khi đến cổng, chú dừng lại, trố mắt
nhìn.
“Thứ Năm, cái gì kia? Nhìn kìa.”
Trên con đường nhỏ phía trước, mặt đất vừa mới bị xới lên.
Hai đống đất nằm ngay trên bãi cỏ. Những cái cột nặng nề
loang lổ sơn và chất creozot vươn cao như những cây nhựa
ruồi bên bờ rào và tấm biển trên đó đổ bóng hết chiều dài cánh
đồng. Một cái búa và vài cái đinh bị bỏ lại bên cạnh một cái
cột.
Hai chú thỏ nhảy lại gần tấm biển, rồi nằm thu mình trong
một bụi tầm ma phía bên kia, mũi nhăn lại khi ngửi thấy mùi
đầu mẩu thuốc lá vứt đâu đó trong bãi cỏ. Bất thình lình, Thứ
Năm rùng mình và co rúm người lại.
“Ôi Cây Phỉ! Cái đó đến từ đây. Bây giờ thì em biết rồi - một
cái gì rất xấu… xấu lắm. Một cái gì rất kinh khủng đang ngày
càng đến gần.”
Chú bắt đầu khóc thút thít vì sợ hãi.
“Cái gì vậy… em muốn nói cái gì? Anh nghĩ em vừa nói là
không có gì nguy hiểm cơ mà?”
“Thực ra em cũng không biết nó là cái gì.” Thứ Năm trả lời
một cách khổ sở. “Không có gì nguy hiểm ở đây - vào lúc này.
Nhưng nó đang đến - đang kéo đến. Ôi Cây Phỉ ơi, anh nhìn
kìa! Cánh đồng! Toàn máu là máu!”
“Đừng có ngớ ngẩn như thế, đó chỉ là ráng chiều thôi mà. Thôi
nào Thứ Năm, đừng nói như thế nữa, em làm anh sợ đấy.”
Thứ Năm ngồi run rẩy và khóc lóc trong bụi tầm ma trong
khi Cây Phỉ cố trấn an chú và tìm hiểu xem cái gì đã bất thình
lình khiến Thứ Năm sợ hãi như thế. Nếu Thứ Năm hoảng sợ
đến thế, sao chú không chạy đi tìm chỗ núp như bất cứ chú thỏ
khôn ngoan nào khác? Nhưng Thứ Năm không thể giải thích
được, chỉ mỗi lúc một thêm bấn loạn hơn. Cuối cùng Cây Phỉ
lên tiếng:
“Thứ Năm à, em không thể cứ ngồi đây mà khóc. Dù sao thì
trời cũng tối rồi. Tốt nhất là chúng ta nên quay về hang.”
“Quay về hang?” Thứ Năm khóc thút thít. “Nó sẽ đến đấy đừng nghĩ là nó không đến! Em đã bảo anh mà, cánh đồng đầy
những máu…”
“Thôi ngay cái giọng ấy đi.” Cây Phỉ nói đầy nghiêm nghị
“Hãy để anh chăm lo cho em. Dù có vấn đề gì đi nữa thì cũng
đã đến lúc chúng ta quay lại rồi.”
Chú chạy xuống cánh đồng, vượt qua con suối đến vũng nước
cạn. Đến đây chú dừng lại đợi, bởi vì Thứ Năm - bị bủa vây
trong cái yên lặng của một đêm hè - bắt đầu cảm thấy vô
phương tự về và gần như cứng đờ người vì sợ. Cuối cùng khi
Cây Phỉ đưa chú trở lại cái hào, đầu tiên chú còn không chịu
chui xuống đấy khiến Cây Phỉ gần như phải xô chú vào trong
hang.
Mặt trời đã lặn sau con dốc đối diện. Gió mang theo hơi lạnh,
lác đác những hạt mưa và chưa đầy một tiếng đồng hồ sau thì
trời tối sập xuống. Tất cả những mầu sắc nhạt dần trên bầu trời
và mặc dầu tấm bảng lớn ở cổng kêu cọt kẹt trong gió đêm (cứ
như thể nó cương quyết không chịu biến đi trong bóng đêm
mà vẫn vững vàng trụ lại ở nơi mà nó được gắn lên) chẳng có
người nào đó tình cờ đi qua để đọc được những chữ to sắc nét
rắn rỏi như những con dao đen trên nền trắng. Tấm bảng đề:
MẢNH ĐẤT Ở VỊ TRÍ LÝ TƯỞNG, GỒM 6 HECTA
ĐẤT XÂY DỰNG TUYỆT ĐẸP NÀY SẼ ĐƯỢC PHÁT
TRIỂN THÀNH KHU DÂN CƯ HIỆN ĐẠI, CAO CẤP DO
CÔNG TY TRÁCH NHIỆM HỮU HẠN SUTCH VÀ
MARTIN, NEWBURY, XỨ BERKS THỰC HIỆN.
2. Thỏ Thủ Lĩnh
Nhà chính khách u hoài trĩu xuống dưới gánh nặng và nỗi
đau,
Giống như đám mây mù dày đặc lúc nửa đêm, từ từ di
chuyển,
Ông ta không tại vị cũng chẳng từ nhiệm được.
Vở Thế giới của Henry Vaughan
Trong bóng tối thăm thẳm và ấm áp của cái hang, Cây Phỉ bất
thình lình tỉnh dậy, chú giãy giụa và đá hai chân sau lia lịa. Có
cái gì đó đang tấn công chú. Không phải mùi chồn sương hay
chồn ecmin. Bản năng sinh tồn không thúc chú bỏ chạy. Đầu
óc chú tỉnh táo và chú thấy mình đang ở một mình với Thứ
Năm. Thứ Năm nằm đè lên người chú, quơ quào loạn xạ giống
như đang cố thoát khỏi bẫy trong cơn hoảng loạn.
“Thứ Năm! Thứ Năm! Tỉnh dậy đi, cái thằng bé ngu ngốc này.
Anh Cây Phỉ đây, em làm anh đau đấy. Tỉnh dậy đi.”
“Ôi Cây Phỉ! Em nằm mơ. Thật kinh khủng. Anh đã ở đó.
Chúng ta ngồi trên mặt nước, trôi xuống một cái thác thật lớn
và thật sâu, rồi em nhận ra là chúng ta đang ngồi trên tấm
bảng, giống như tấm bảng ngoài đồng - trắng toát với những
đường kẻ màu đen. Có cả những chú thỏ khác nữa - cả thỏ đực
lẫn thỏ cái. Nhưng khi nhìn xuống, em lại thấy tấm biển làm
toàn bằng xương và dây thép gai, em kêu lên còn anh thì nói:
'Bơi đi, mọi người hãy bơi đi!' Thế rồi em đi tìm anh ở khắp
nơi, cố lôi anh ra khỏi một cái hang bên bờ suối. Em đã tìm
thấy anh nhưng anh lại nói: 'Thỏ Thủ lĩnh phải đi một mình
chứ,' rồi anh trôi theo dòng nước đen ngòm.”
“Ừ, nhưng dù sao thì em cũng làm anh đau khắp cả người đây
này. Dòng nước, thật vậy à. Chuyện ba láp. Bây giờ chúng ta
ngủ lại được chưa?”
“Cây Phỉ à, nguy hiểm lắm, điềm xấu đấy. Nó đã không biến
mất. Nó ở đây, quanh chúng ta. Đừng có bảo em quên chuyện
này đi và ngủ tiếp. Chúng ta phải rời khỏi đây trước khi quá
muộn.”
“Bỏ đi? Em muốn bỏ nơi này mà đi? Đi khỏi cánh đồng thỏ
ư?”
“Vâng. Thật nhanh. Đi đâu cũng được.”
“Chỉ anh với em sao?”
“Không, tất cả mọi người.”
“Cả cánh đồng thỏ chúng ta ư? Thôi đừng nói vớ nói vẩn nữa.
Không ai đi đâu. Họ sẽ cho là em mất trí.”
“Nếu vậy, họ cứ việc ở lại đây khi chuyện đó xảy ra. Anh phải
nghe em chứ, Cây Phỉ. Hãy tin em, có một cái gì rất xấu sắp
đổ lên đầu chúng ta, phải rời khỏi đây ngay.”
“Thôi được rồi, anh nghĩ là tốt hơn chúng ta xin vào gặp Thỏ
Thủ lĩnh và em sẽ nói với ông ấy điều này. Hoặc giả anh thử
làm điều đó. Nhưng anh không nghĩ là ông ấy muốn nghe
những chuyện như vậy đâu.”
Cây Phỉ dẫn đường đi xuống cuối con dốc và chạy về phía
những bụi mâm xôi. Chú không muốn và cũng không dám tin
lời Thứ Năm.
Đã quá ni-Frith hay giờ ngọ một chút. Cả cánh đồng thỏ ở
dưới lòng đất hầu như vẫn còn đang ngon giấc. Cây Phỉ và
Thứ Năm đi một quãng ngắn trên mặt đất tới một cái hố rộng,
miệng hố ở trên một bãi cát, chúng chui xuống, đi qua nhiều
đường chạy khác nhau cho đến khi ở sâu dưới cánh rừng
khoảng mươi mét, giữa chùm rễ một cây sồi. Đến đây chúng
bị chặn lại bởi một chú thỏ to lớn dáng nặng nề - một trong
những Cốt Cán. Chú thỏ này có một túm lông rất dày ngay
trên đỉnh đầu khiến chú có vẻ kỳ cục như thể đang đội một cái
mũ trên đầu. Chính vì vậy mà chú được gọi là Thlayli có nghĩa
là lông đầu hay theo cách gọi của chúng ta là tóc giả.
“Cây Phỉ hả?” Tóc Giả hỏi, gí mũi vào kẻ mới đến trong cái
ánh sáng mờ mờ lọc qua các rễ cây. “Cây Phỉ phải không? Mà
cậu làm cái gì ở đây vây? Lại vào cái giờ này nữa chứ?” Chú
ta một mực phớt lờ Thứ Năm, đang thập thò đứng đợi ở lối đi.
“Chúng tôi muốn gặp Thỏ Thủ lĩnh.” Cây Phỉ nói. “Chuyện hệ
trọng lắm đấy Tóc Giả à. Anh có thể giúp chúng tôi không?”
“Chúng tôi?” Tóc Giả khịt mũi hỏi. “Chẳng lẽ nó cũng định
gặp ông ấy sao?”
“Vâng, cậu ấy nhất định phải gặp. Xin hãy tin tôi, Tóc Giả.
Tôi đâu có thường đến đây nói những chuyện như thế này,
phải không nào? Đã có bao giờ tôi đến xin gặp Thỏ Thủ LĨnh
chưa?”
“Thôi được, tôi sẽ làm điều này cho cậu, Cây Phỉ à, mặc dầu
tôi dám chắc đầu tôi sẽ bị đập nát như tương mất. Tôi sẽ thưa
với ông ấy rằng tôi biết cậu là kẻ hiểu lý lẽ. Tất nhiên, Thỏ
Thủ lĩnh chắc cũng biết cậu đấy, nhưng mà ông ấy già mất rồi.
Cậu đợi ở đây nhé?”
Tóc Giả chạy xuống một đoạn nữa rồi dừng lại trước cửa một
cái hang lớn. Sau khi Tóc Giả nói vài lời mà Cây Phỉ không
thể nghe thấy được, chú được gọi vào bên trong. Hai chú thỏ
chờ đợi trong không khí im lặng hoàn toàn và chỉ bị khuấy
động bởi vẻ bồn chồn bấn loạn không yên của Thứ Năm.
Tên tục của Thỏ Thủ lĩnh là Threarah, có nghĩa là 'Chúa
Thanh Lương Trà'. Vì một lý do nào đó, Thỏ Thủ lĩnh bao giờ
cũng được gọi là 'Chúa Thanh Lương Trà Độc nhất vô nhị', có
lẽ vì ngẫu nhiên chỉ có một cây thanh lương trà mọc ở gần
cánh đồng, là cái cây mà Thỏ Thủ lĩnh mang tên. Ông ta có
được địa vị chí tôn không chỉ nhờ sức khỏe mà còn nhờ vào trí
tuệ cùng với tính cách tự chủ, khác xa với lối hành xử bốc
đồng của phần lớn bọn thỏ. Thỏ Thủ lĩnh nổi tiếng là người
không bao giờ để cho bản thân bị kích động bởi những tin đồn
hay mối nguy hiểm. Ông ta hoàn toàn bình thản - một số kẻ
thậm chí còn cho là lạnh lùng - và trụ vững trong suốt thời kỳ
bệnh dịch hoành hành, tàn nhẫn đuổi cổ bất cứ chú thỏ nào có
triệu chứng nhiễm bệnh ra khỏi cánh đồng. Ông kiên quyết nói
không với mọi đề nghị liên quan đến chuyện bỏ xứ ra đi và áp
dụng chính sách cưỡng chế cánh ly hoàn toàn trong bộ tộc,
nhờ vậy mà gần như cứu cánh đồng thỏ thoát khỏi mối họa bị
xóa sổ hoàn toàn. Ông đã từng đứng ra xử lý một con chồn
sương - kẻ thù phiền toái nhất của bọn thỏ bằng cách dẫn nó
vào giữa một đàn gà lôi (mạo hiểm cả mạng sống của mình) và
đưa nó vào đúng miệng súng của người bảo vệ nông trại. Bây
giờ thì nói như Tóc Giả, Thỏ Thủ lĩnh đã già đi nhiều nhưng
vẫn còn tinh tường chán. Khi Cây Phỉ và Thứ năm được đưa
vào, Thỏ Thủ lĩnh vẫn tiếp đón một cách lịch sự. Những chú
thỏ trong đội ngũ Cốt Cán như Liễu Ngư có thể hay dọa dẫm
bắt nạt kẻ khác, chứ Chúa Thanh Lương Trà không cần phải
làm thế.
“À, Quả Hạch đấy à. Có phải Quả Hạch đấy không?”
“Thưa là Cây Phỉ ạ.” Cây Phỉ lên tiếng.
“Cây Phỉ, tất nhiên rồi. Thật vui khi cậu đến đây thăm ta như
thế này. Ta biết mẹ cậu rất rõ. Và bạn cậu…”
“Đây là em cháu ạ.”
“Người anh em à.” Chúa Thanh Lương Trà nói, với ngụ ý
'đừng có sửa ta như thế nữa, nghe chưa?' trong giọng nói của
ông. “Xin mời tự nhiên như ở nhà. Dùng một ít rau diếp chứ
hả?”
Rau diếp của Thỏ Thủ lĩnh là do các Cốt Cán ăn trộm từ một
vườn rau cách cánh đồng khoảng non một cây số. Nhưng kẻ
bên ngoài hiếm khi nào hoặc chưa bao giờ nhìn thấy món này.
Cây Phỉ nhón lấy một lá nhỏ, nhấm nháp một cách lịch sự.
Thứ Năm từ chối, chú ngồi xuống hấp háy mắt, vặn vẹo người
một cách khổ sở.
“Nào bây giờ thử nói xem có chuyện gì xảy với các cậu vây?”
Thỏ Thủ lĩnh cất tiếng hỏi. “Nói xem ta có thể giúp được gì
đây?”
“Thưa ngài,” Cây Phỉ nói không khỏi có phần ngần ngại. “đó
là bởi vì em cháu, em Thứ Năm đây ạ. Nó thường báo trước
khi có chuyện xấu sắp xảy ra, cháu… cháu thấy nó cũng nhiều
lần nói đúng. Nó biết trước trận lụt xảy ra vào mùa thu năm
ngoái và đôi lúc nó cũng chỉ ra được bẫy thỏ đặt ở đâu. Và bây
giờ, nó nói nó có linh cảm về một mối nguy hiểm dễ sợ đang
sắp đến cánh đồng thỏ này.”
“Một mối nguy hiểm dễ sợ. Phải, ta thấy rồi. Thật là đáng lo
ngại.” Thỏ Thủ lĩnh gật gù, nhưng trông chẳng có vẻ lo lắng gì
hết “Thế cái mối nguy ấy là gì vậy?” Ông chiếu cặp mắt vào
Thứ Năm.
“Cháu không biết nữa.” Thứ Năm lập bập trong miệng.
“Nhưng… nhưng mà nó xấu lắm… rất xấu ạ.” Chú kết luận
với một vẻ rất tội nghiệp.
Chúa Thanh Lương Trà lịch sự chờ đợi thêm giây lát rồi mới
thủng thẳng nói: “Cứ cho là thế đi, vậy bây giờ chúng ta có thể
làm gì để ngăn chặn nó, ta rất muốn biết đấy.”
“Đi khỏi đây ngay ạ.” Thứ Năm nói ngay “Đi ngay ạ. Tất cả
chúng ta. Ngay bây giờ. Thưa Chúa Thanh Lương Trà, chúng
ta phải đi ngay khỏi đây.”
Chúa Thanh Lương Trà lại chìm trong im lặng giây lát, rồi với
một giọng thấu hiểu mọi sự trên đời, ông nói: “Ta chưa bao
giờ làm thế. Đây là một mệnh lệnh tối cao, phải thế không?
Cậu nghĩ gì thế cậu bé?”
“Ồ thưa ngài,” Cây Phỉ xen vào “em cháu chưa từng lý giải
thấu đáo về những cảm giác mà nó có. Thứ Năm chỉ cảm thấy
thế thôi, nếu ngài hiểu ý cháu muốn nói? Cháu chắc là ngài
mới là người đưa ra quyết định chúng ta phải làm gì.”
“Chà, cậu thật tử tế khi có lời như vậy. Ta hy vọng mình là
người như thế. Nhưng mà các bạn thân mến, chúng ta cũng
nên suy nghĩ về vấn đề này thêm một chút phải không nào?
Đang là tháng Năm, đúng không? Ai nấy đều bận rộn và phần
lớn lũ thỏ chúng ta đang vui vẻ. Suốt vài dặm quanh đây
không thấy bóng kẻ thù, hoặc như người ta báo với ta như vậy.
Cũng không có dịch bệnh và thời tiết thì rất tốt. Vậy mà cậu
lại muốn ta bảo với cả bộ tộc rằng vì cậu nhóc này, hừm…
người anh em của cậu đậy có linh cảm xấu nên chúng ta phải
thực hiện một chuyến đi không có mục đích đến một nơi nào
đó mà chỉ ông trời mới biết được và có nguy cơ phải gánh chịu
hậu quả, ta diễn giải nhu vậy không biết đã đúng chưa nhỉ?
Các cậu nghĩ xem họ sẽ nói gì? Nhảy cẫng lên vì vui mừng
hả?”
“Họ sẽ chấp nhận lời nói của ngài.” Thứ Năm bất thần lên
tiếng.
“Cậu thật tử tế quá.” Chúa Thanh Lương Trà lại nói “Phải, có
lẽ họ sẽ nghe theo, có thể họ cũng chấp nhận. Dẫu vậy ta cần
cân nhắc một cách kỹ càng. Một bước đi quan trọng bậc nhất,
tất nhiên. Và rồi…”
“Nhưng không còn thời gian nữa, thưa Chúa Thanh Lương
Trà.” Thứ Năm buột miệng kêu to “Cháu cảm thấy nguy hiểm
đang kề cận, giống như có chiếc thòng lọng đang siết quanh
cổ… giống như cái bẫy sắp sập xuống… anh Cây Phỉ, cứu
em!” Chú kêu ré lên, lăn lộn trên cát, chân đá loạn lên giống
như loài thỏ vẫn làm thế khi bị sập bẫy. Cây Phỉ ôm lấy chú
ghì xuống bằng hai chân trước rồi từ từ chú cũng bình tĩnh lại.
“Cháu xin lỗi thưa ngài.” Cây Phỉ nói “Em cháu thỉnh thoảng
vẫn như thế. Rồi nó sẽ ổn ngay thôi mà.”
“Thật đáng xấu hổ! Đáng xấu hổ! Cậu bé đáng thương, có lẽ
cậu ta nên về hang nghỉ ngơi một lúc. Tốt hơn cậu hãy để ...
Tác giả: Richard Adams
Nguyên tác: Watership Down
Thể loại: 100 Cuốn sách giá trị nhất thế giới, Sách thiếu nhi, Tiểu thuyết, Văn
học phương Tây
Dịch giả: Hồng Vân
Nhà xuất bản: Văn Học & Nhã Nam
Năm xuất bản: 2008
Số trang: 528
Kích thước: 16 x 24 cm
Trọng lượng: 820 g
Số quyển / 1 bộ: 1
Hình thức bìa: Bìa mềm
Giá bìa: 94.000 VNĐ
Nguồn: vnthuquan.net
Đánh máy: buihongvan
Tạo prc: santseiya
Ebook: Đào Tiểu Vũ's eBook - http://www.dtv-ebook.com
Bìa sách Đồi Thỏ
Giới thiệu:
Sẽ có người không khỏi băn khoăn khi cầm cuốn sách khổ lớn dày hơn 500 trang
này trên tay. Có vẻ quá nặng, theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng đối với thể loại sách
thiếu nhi. Song đó chính là điều lạ lùng đầu tiên mà nhà văn Anh Richard Adams
đem đến cho bạn: Một cuốn sách thiếu nhi có thể dày như sách dành cho người lớn.
Số lượng trang ngồn ngộn như thế cho phép mở ra nhiều cuộc phiêu lưu nối nhau
ố
ầ
ồ
trong các chương sách được chia nhỏ trong bốn phần: Hành trình, Trên ngọn đồi
Watership, Efrafa và Thủ lĩnh Cây Phỉ.
Đó là một trong những lý do khiến Đồi Thỏ thành công vang dội với bạn đọc mọi
lứa tuổi, được nhận Huy chương Carnegie và giải thưởng Guardian cho thể loại tiểu
thuyết viết cho thiếu nhi (1972), được nhà xuất bản Penguin công bố là cuốn sách
đứng thứ hai trong danh sách bán chạy nhất mọi thời đại (1985), có tên trong danh
sách 100 cuốn sách của mọi thời đại (2003), 100 cuốn sách giá trị nhất (2007 - tải
eBook) do BBC và trang web worldbookday bầu chọn.
Chưa được biết tới nhiều ở Việt Nam nhưng Richard Adams là một tên tuổi lớn trên
văn đàn thế giới. Ông theo học lịch sử tại trường Bradfield College và Worcester
College ở thành phố Oxford, tham gia Thế chiến thứ hai và đến năm 1948 làm việc
cho Ủy ban hành chính công. Sau Đồi thỏ được viết vào những năm 60, ông nghỉ
hưu năm 1974 và từ tuổi 54 ông đã dành hoàn toàn cuộc đời mình cho sự nghiệp
văn chương với nhiều tác phẩm: Shardik, Những chú chó mang bệnh dịch hạch, Cô
gái trong điệu Swing, Maria, Kẻ lữ hành… Hiện Richard Adams sống ở phía Nam
nước Anh cùng gia đình. Ông vẫn dành hết niềm đam mê và hứng thú cho văn học
Anh, âm nhạc, cờ vua, bia và đáo vạch, tiếng chim hót, những bài dân ca và những
chuyến đi dạo nơi đồng quê…
Mời các bạn đón đọc Đồi Thỏ của tác giả Richard Adams.
Mục Lục
Giới thiệu
Phần I. HÀNH TRÌNH
1. Tấm Biển Thông Báo
2. Thỏ Thủ Lĩnh
3. Quyết Định Của Cây Phỉ
4. Khởi Hành
5. Trong Rừng
6. Câu Chuyện Về El-ahrairah - Anh Hùng Thỏ
7. Chó Rừng và Dòng Sông
8. Qua Sông
9. Con Quạ và Cánh Đồng Đậu
10. Con Đường Nhựa và Khu Đất Công
11. Dặm Trường Vất Vả
12. Kẻ Lạ Mặt Trên Cánh Đồng
13. Lòng Hiếu Khách Xứ Người
14. “Giống Như Cây Cối Vào Tháng Mười Một”
15. Câu Chuyện Về Rau Diếp Của Đức Vua
16. Chú Thỏ Cỏ Bạc
17. Cái Bẫy Sáng Loáng
PHẦN II. TRÊN NGỌN ĐỒI WATERSHIP
18. Ngọn Đồi Watership
19. Nỗi Sợ Hãi Trong Bóng Tối
20. Tổ Ong và Chú Chuột
21. “Đến El-ahrairah Cũng Phải Khóc”
22. Câu Chuyện Về Phiên Tòa Xử El-ahrairah
23. Mòng Biển Kehaar
24. Trang trại Nuthanger
25. Cuộc Đột Kích
26. Giấc Mơ của Thứ Năm
27. “Bạn Có trải Qua Mới Hiểu Được Phần Nào”
28. Dưới Chân Núi
29. Chuyến Trở Về Và Khởi Hành
PHẦN III: EFRAFA
30. Cuộc Hành Trình Mới
31. Câu Chuyện Về El-ahrairah và Thỏ Đen Ở Inlé
32. Băng Qua Đường Sắt
33. Con Sông Lớn
34. Thống Soái Hoắc Hương
35. Trong Lòng Địch
36. Sấm Chớp Kéo Về
37. Sấm Sét Nổi Lên
38. Sấm Vang Chớp Giật
PHẦN IV: THỦ LĨNH CÂY PHỈ
39. Cây Cầu
40. Đường Trở Về
41. Câu Chuyện Về Rowsby Gâu Gâu Và Bà Tiên Chó
42. Tin Tức Lúc Hoàng Hôn
43. Đội Quân Viễn Chinh
44. Thông Điệp Đến Từ El-ahrairah
45. Trở Lại Trang Trại Nuthanger
46. Tóc Giả Không Lùi Bước
47. Bầu Trời Lơ Lửng Trên Đầu
48. Nữ Thần Cứu Thế (Dea ex Machina)
49. Cây Phỉ Trở Về
50. Và Cuối Cùng
PHẦN KẾT
- “Kỳ diệu… Một cái nhìn mới đầy sức mạnh về vòng quay
vĩ đại của cuộc sống” - The New York Times
- “Một tác phẩm cổ điển… Một cuốn sách tuyệt vời” - Los
Angeles Times
- “Sự pha trộn khéo léo giữa một thiên sử thi hào hùng, một
câu chuyện tưởng tượng trong một ngôn ngữ vô cùng sáng
tạo” - Audiofile.
Giới thiệu
Sẽ có người không khỏi băn khoăn khi cầm cuốn sách khổ
lớn dày hơn 500 trang này trên tay. Có vẻ quá nặng, theo cả
nghĩa đen và nghĩa bóng đối với thể loại sách thiếu nhi. Song
đó chính là điều lạ lùng đầu tiên mà nhà văn Anh Richard
Adams đem đến cho bạn: một cuốn sách thiếu nhi có thể dày
như sách dành cho người lớn. Số lượng trang ngồn ngộn như
thế cho phép mở ra nhiều cuộc phiêu lưu nối nhau trong các
chương sách được chia nhỏ trong bốn phần: Hành trình, Trên
ngọn đồi Watership, Efrafa và Thủ lĩnh Cây Phỉ. Đó là một
trong những lý do khiến Đồi thỏ thành công vang dội với bạn
đọc mọi lứa tuổi, được nhận Huy chương Carnegie và giải
thưởng Guardian cho thể loại tiểu thuyết viết cho thiếu nhi
(1972), được nhà xuất bản Penguin công bố là cuốn sách đứng
thứ hai trong danh sách bán chạy nhất mọi thời đại (1985), có
tên trong danh sách 100 cuốn sách của mọi thời đại (2003),
100 cuốn sách giá trị nhất (2007) do BBC và trang web
worldbookday bầu chọn.
Khi lật giở những trang đầu tiên của Đồi thỏ, bạn đọc đã
bước vào chuyến phiêu lưu đầu tiên của bầy thỏ mà đa số là kẻ
“vùng ngoài” - từ chỉ cấp bậc của những chú thỏ bình thường
trong những năm đầu đời. Thỏ vốn là con vật hiền lành và quá
e dè trước mọi thứ xung quanh, song cũng vì thế mà những
cuộc phiêu lưu phía trước có sức hút thật đặc biệt. Những đôi
tai dài dựng thẳng đứng, những chiếc mũi hồng hếch lên trong
gió, thứ mùi đặc trưng của loài… đang mở ra một thế giới, do
chính những chú thỏ chiến binh này là nhân vật trung tâm.
Cuộc di cư của bầy thỏ trong câu chuyện giống như sự khiêu
khích óc tưởng tượng của độc giả với chồng chéo những cuộc
phiêu lưu. Vẫn là chúng với đặc tính rụt rè, nhút nhát cố hữu,
thói quen sợ tiếng động bất thình lình, sợ những mùi lạ. Nhưng
với từng cái tên như Cây Phỉ, Thứ Năm, Tóc Giả, Nồi Đất,
Mâm Xôi, Anh Thảo Vàng…, thế giới loài thỏ đầy ắp những
cá tính và nhiều nhân vật anh hùng vụt sáng lên trong những
thời khắc khó khăn. Từ những chú thỏ non trong đồi thỏ của
Chúa Thanh Lương Trà, chúng đã dám dấn thân nơi đất khách
quê người, đối đầu với mọi gian nguy, cám dỗ để tìm tới một
vùng đất tốt hơn. Và sự đấu tranh giữa thói quen cố hữu và
khát khao chinh phục của những chú thỏ chiến binh như Cây
Phỉ, Tóc Giả, Nhựa Ruồi… đã dệt nên một bản anh hùng ca về
sự sinh tồn, bao gồm cả những khúc tráng ca, những khoảng
lặng và cả những do dự trên bước đường tìm kiếm tự do.
Chuyến phiêu lưu nối dài không chỉ là cuộc chinh phục của
những chú thỏ mang dòng máu chiến binh, nó thể hiện sự khát
khao của những con vật tai dài trong tuổi trẻ sung sức của
mình, là tình thân thiết giữa bầy đàn và là sức mạnh cộng
hưởng làm nên những chiến công ngoài sức tưởng tượng.
Có một không gian đồng quê thật êm đềm nhưng với Đồi thỏ,
người đọc không khỏi chạnh lòng trong văng vẳng âm thanh
kêu cứu của loài vật. Lũ thỏ được miêu tả như những con vật
yêu hòa bình và rất đỗi hiền lành, nhấm cỏ, đào hang, sinh
con… Những gì được coi là văn minh của thế giới con người
luôn khiến chúng sợ hãi và tìm cách lẩn tránh. Hàng rào thép
gai với những chiếc bẫy thòng lọng, con đường nhựa đen xì,
con đường sắt chạy dài…, tất cả đối nghịch lại với vẻ đẹp của
thiên nhiên, chim chóc, côn trùng… trong một góc nhìn tinh
tế, đầy chia sẻ của Richard Adams về thế giới xung quanh.
Điểm nổi bật của Richard Adams trong Đồi thỏ là sự pha trộn
khéo léo giữa một thiên sử thi hào hùng, một câu chuyện
tưởng tượng trong một ngôn ngữ vô cùng sáng tạo. Những
cuộc phiêu lưu đan xen các câu chuyện huyền thoại do Bồ
Công Anh kể về nhân vật El-ahrairah anh hùng mở ra một
không gian thoáng rộng cho tác phẩm. Điều này đã phả hơi thở
sinh động trong những câu chuyện được kể lại một cách duyên
dáng, dường như độc giả có thể cảm nhận cảnh những chú thỏ
bỏ trốn làm quen với đám thỏ sang trọng trong cái hang lớn
của thủ lĩnh Anh Thảo Vàng thế nào, đầy thấp thỏm khi Tóc
Giả đột nhập vào thế giới Efrafa mà không rõ sống chết ra sao,
hồi hộp tới thót tim trong khi chiếc thuyền thúng đang đưa bọn
thỏ qua sông một cách không định hướng… để rồi có chung
một cảm nhận về cuộc sống, về tình yêu thiên nhiên và loài vật
chất chứa trong cuốn sách dày này.
Chưa được biết tới nhiều ở Việt Nam nhưng Richard Adams
là một tên tuổi lớn trên văn đàn thế giới. Ông theo học lịch sử
tại trường Bradfield College và Worcester College ở thành phố
Oxford, tham gia Thế chiến thứ hai và đến năm 1948 làm việc
cho Ủy ban hành chính công. Sau Đồi thỏ được viết vào những
năm 60, ông nghỉ hưu năm 1974 và từ tuổi 54 ông đã dành
hoàn toàn cuộc đời mình cho sự nghiệp văn chương với nhiều
tác phẩm: Shardik, Những chú chó mang bệnh dịch hạch, Cô
gái trong điệu Swing, Maria, Kẻ lữ hành… Hiện Richard
Adams sống ở phía Nam nước Anh cùng gia đình. Ông vẫn
dành hết niềm đam mê và hứng thú cho văn học Anh, âm
nhạc, cờ vua, bia và đáo vạch, tiếng chim hót, những bài dân
ca và những chuyến đi dạo nơi đồng quê…
(eVan giới thiệu)
Phần I. HÀNH TRÌNH
1. Tấm Biển Thông Báo
DÀN ĐỒNG CA: Sao nhà ngươi gào to lên như thế, trừ phi
nhìn thấy cảnh tượng kinh khủng nào đó?
CASSANDRA: Ngôi nhà kia sặc mùi hôi tử khí và khắp
nơi đầy máu tươi.
DÀN ĐỒNG CA: Này, chuyện ấy thì sao? Đấy là mùi của
vật hiến tế.
CASSANDRA: Mùi hôi thối giống như hơi thở tự nấm mồ!
Vở Agamemnon của Aeschylus
Mùa hoa anh thảo đã đi qua. Phía bìa rừng, nơi mặt đất bắt
đầu trải rộng và dốc xuống phía hàng rào cũ và cái hào mọc
đầy những bụi mâm xôi, chỉ thấy thấp thoáng vài bụi anh thảo
nhàn nhạt đang tàn xen lẫn giữa những bụi cây thủy thần dại
và những gốc sồi. Phía bên kia hàng rào là phần đất cao hơn
của cánh đồng nơi có rất nhiều hang thỏ. Ở những nơi mà cỏ
chết hết và đâu đâu cũng chỉ thấy những đống phân khô, chỉ có
cỏ lưỡi chó mới mọc lên được. Cách đấy khoảng một trăm
mét, ngay ở chân dốc, có một con suối nhỏ, bề ngang chưa đầy
một mét, nhưng đã bị hoa mao lương vàng, cải xoong và hoa
suối xanh che lấp đi một nửa. Con đường danh cho xe bò nằm
vắt qua một cái cống nước xây bằng gạch rồi leo lên cái dốc
đối diện đến một cánh đồng có năm thanh chắn ở trên hàng rào
gai. Cánh cổng này dẫn thẳng đến con đường mòn.
Hoàng hôn tháng năm nhuộm đỏ cả những đám mây, nhưng
còn nửa tiếng nữa trời mới tối. Con dốc khô cằn thấp thoáng
bóng những chú thỏ, một vài chú đang nhấm nháp ở bãi cỏ
thưa gần hang, một số khác lại chạy đi xa hơn tìm kiếm những
cây bồ công anh hoặc có thể là những cây anh thảo mà những
chú khác bỏ sót lại. Lác đác có những chú ngồi thẳng lưng trên
một tổ kiến và nhìn ra xung quanh với hai cái tai dựng đứng và
cái mũi hếch lên trong gió. Tiếng hót bình yên của một con sáo
nơi bìa rừng như một minh chứng rằng chẳng có gì đáng sợ
quanh đó. Phía bên kia, dọc theo con suối, mọi thứ hiện lên
thật rõ ràng, trống trải và tĩnh lặng. Vùng đất của thỏ thật
thanh bình.
Phía đầu bờ suối, gần gốc anh đào dại, nơi con sáo vừa cất
tiếng hót là một vài cái hang gần như bị những bụi mâm xôi
che khuất. Trong ánh sáng xanh mờ mờ, ở trên miệng của một
trong những cái hang đó có hai chú thỏ đang ngồi cạnh nhau.
Một lúc sau, chú lớn hơn nhảy ra ngoài, phóng dọc theo con
suối ẩm dưới lùm cây mâm xôi, nhảy xuống hào rồi chạy ra
ngoài cánh đồng. Vài phút sau chú kia cũng chạy theo.
Chú thỏ đầu tiên dừng lại ở một vạt cỏ nhuốm nắng chiều,
chân sau gãi gãi nhanh cái tai. Dù chỉ mới một tuổi và còn
chưa đủ cân nhưng chàng thỏ này không có cái vẻ bắng nhắng
của hầu hết những “kẻ vùng ngoài” - cấp bậc của những chú
thỏ bình thường trong năm đầu đời không có dòng dõi danh
giá hoặc chưa đủ cân nặng và chiều cao nên thường bị các bậc
huynh trưởng đè đầu cưỡi cổ và cố gắng sống tốt nhất trong
khả năng của mình - thường là ở ngoài trời, ngay bên ngoài
cánh đồng thỏ của chúng. Riêng chú thỏ này có vẻ biết cách tự
chăm sóc mình. Trong lúc ngồi lên, đưa mắt nhìn quanh và
xoa xoa hai chân trước vào mũi, toàn thân chú toát lên vẻ linh
lợi tươi vui. Ngay khi cảm thấy hài lòng vì mọi thứ đều ổn,
chú cụp tai lại và bắt đầu công việc ở bãi cỏ.
Người bạn đồng hành của chú dường như không được thoải
mái như thế. Anh chàng này nhỏ xíu, đôi mắt mở to chăm chú
và cái cách ngẩng và quay đầu của chú ta không phải dấu hiệu
của tính cẩn trọng mà là của sự căng thẳng và lo âu kéo dài.
Cánh mũi giật giật liên tục và khi một con ong nghệ vo ve bay
đến một bông hoa phía sau thì chú ta giật nảy mình, nhảy bắn
lên rồi quay mòng mòng khiến hai chú thỏ ở gần đấy nháo
nhào chạy trốn vào cái hang gần nhất trước khi chú thỏ đực
với đôi tai có chỏm đen nhận ra thủ phạm và quay lại đánh
chén.
“Ôi thằng Thứ Năm đây mà,” chú thỏ tai đen nói “nó lại
nhảy vào đám nhặng xanh đấy. Ra đi Gạc Nai, cậu vừa nói gì
với tớ thế?”
“Thứ Năm á.” chú thỏ kia nói “Tại sao cậu gọi nó như thế?”
“Thứ Năm ý, cậu biết đấy, nó là con cuối cùng và là con nhỏ
nhất. Cậu không hiểu làm sao chẳng ai tóm được nó phải
không. Tớ luôn nói rằng con người không thể nhìn thấy nó,
còn cáo thì chê không thèm ăn. Tuy vậy, tớ cũng phải thừa
nhận rằng nó có khả năng tránh xa những chỗ nguy hiểm đấy.”
(Thỏ thường sinh một lứa 4 con. Bất cứ lứa nào trên 4 con
cũng được gọi là Hrair có nghĩa là 'nhiều' hay 'một ngàn'.
Như vậy khi bọn thỏ nói U Hrair - một ngàn - thì nhìn chung
ám chỉ tất cả những kẻ thù (hay elil theo ngôn ngữ của thỏ)
gồm có cáo, chồn ecmin, chồn sương, mèo, cú, con người.v.v.
Có lẽ có hơn năm con ra đời cùng một lúc với Thứ Năm; tên
nó là Hrairoo, có nghĩa là 'Tiểu Thiên' tức là con nhỏ nhất
trong nhiều con khác, cũng như ta gọi những con lợn ra sau là
con sài con đẹn.)
Chú thỏ vừa được nhắc đến chạy lại gần bên bạn, với những
bước nhảy lệt sệt trên đôi chân sau khá dài.
“Đi thêm một đoạn nữa đi Cây Phỉ.” Chú lên tiếng “Anh thấy
không, có cái gì rất lạ trên cánh đồng cỏ chiều nay, mặc dầu
em không thể biết chính xác đó là cái gì. Anh em mình đến
chỗ gần con suối nhé?”
“Được thôi,” Cây Phỉ đáp “và em có thể tìm cho anh vài cây
anh thảo. Em mà không tìm được thì làm gì có ai thấy nữa.”
Chú chạy xuống dốc trước, bóng đổ dài trên bãi cỏ phía sau.
Cả hai đến chỗ con suối và bắt đầu nhấm nháp, tìm kiếm thức
ăn xung quanh những vết bánh xe lún sâu trên con đường mòn.
Chẳng bao lâu sau Thứ Năm đã có được cái mà chúng đang
tìm kiếm. Cây anh thảo là thức ăn quý hiếm đối với bọn thỏ và
theo lẽ thường sẽ chẳng còn bao nhiêu những món ngon như
vậy vào những ngày cuối tháng Năm ở ngay cả vùng này, xung
quanh cánh đồng thỏ. Cái cây này chưa ra hoa và những chiếc
lá xòe rộng gần như bị dấu kín dưới những bụi cỏ cao. Trong
lúc hai chú còn đang đứng mải mê ngắm nhìn chiến lợi phẩm
của mình thì hai chú thỏ lớn hơn phóng ra từ một vũng nước
nông dành cho trâu bò ở gần đấy.
“Cây anh thảo à?” một chú nói “Được lắm, để lại đấy cho bọn
ta. Nào nhanh lên,” chú nói thêm khi thấy Thứ Năm tỏ ra do
dự “mày có nghe tao nói gì không đấy?”
“Thứ Năm đã tìm thấy nó đầy chứ, Liễu Ngư.” Cây Phỉ lên
tiếng.
“Nhưng chúng tao sẽ chén nó.” Liễu Ngư vênh váo đáp “Anh
thảo là để cho hàng ngũ Cốt Cán, mày không biết điều đấy à.
Nếu không thì chúng tao có thể dễ dàng dạy cho mà biết.”
(Gần như ở các cánh đồng thỏ đều có các Cốt Cán (nguyên
văn Owsla) tên gọi một nhóm những con thỏ khỏe mạnh linh
lợi - hai năm tuổi hoặc lớn hơn - bao giờ cũng vo ve quanh vợ
chồng thỏ chúa trong khi bắt nạt những con khác. Cốt Cán rất
khác nhau. Ở một cánh đông nào đó, Cốt Cán có thể là bầy thỏ
chiến, ở nơi khác chúng là những con thỏ tuần tra khôn ngoan
hoặc những con chuyên phá phách các vườn rau. Tại
Sandleford vào thời điểm này, Cốt Cán là những con thỏ có
tính kỷ luật cao như thỏ chiến (mặc dù như sau này có thể
thấy, một số con không hẳn là thỏ chiến).)
Thứ Năm đã bỏ chạy từ lúc nào. Cây Phỉ đuổi kịp chú ở chỗ
cống nước.
“Anh phát ốm và chán ngấy tất cả những chuyện này.” Cây
Phỉ nói “Lần nào cũng thế. 'Đây là móng của tao, vì thế đó là
anh thảo của tao'. 'Đây là răng nanh của tao nên đó là cái hang
của tao'. Anh nói cho em biết nhé, nếu anh trở thành Cốt Cán
anh sẽ đối xử với bọn đàn em tử tế hơn.”
“Vâng, ít nhất thì anh cũng có hy vọng một ngày nào đó trở
thành một Cốt Cán.” Thứ Năm nhấm nhẳng đáp “Rồi anh sẽ
trở nên to lớn và đó là điều mà chẳng bao giờ em có được.”
“Em không nghĩ rằng anh sẽ để em phải tự chăm sóc mình đấy
chứ?” Cây Phỉ hỏi lại “Nói thật với em nhé, nhiều lúc anh cảm
thấy muốn dọn quang cánh đồng thỏ này. Thôi bây giờ hãy
quên những chuyện này đi và hãy tận hưởng buổi tối này. Hay
là chúng mình chạy sang bên kia bờ suối? Ở đấy vắng vẻ hơn,
ít nhất thì chúng ta có thể có được những phút giây yên bình.
Trừ phi em cảm thấy không được an toàn lắm.” Chú nói thêm.
Cách đặt câu hỏi của chú ta cho thấy trong thực tế chú nghĩ
rằng Thứ Năm có vẻ biết mọi thứ rõ hơn mình và câu trả lời
của Thứ Năm cho thấy rằng điều này đã được chấp thuận giữa
chúng.
“Không, ở đấy cũng khá an toàn.” Thứ năm đáp “Nếu em bắt
đầu cảm thấy có bất cứ gì nguy hiểm thì em sẽ báo cho anh
biết. Nhưng nguy hiểm không phải là cái mà em cảm thấy về
nơi này. Nó là… mà em cũng không rõ nữa… một cái gì nghe
ngột ngạt, giống như sấm vậy; em không thể nói rõ; nhưng nó
làm em lo lắng. Dù thế nào đi nữa, em sẽ băng qua cánh đồng
cùng với anh.”
Chúng vượt qua cống nước. Ở gần suối, cỏ mướt và mọc dày
hơn, cả hai phóng lên con dốc đối diện, tìm nơi khô ráo hơn.
Một phần dốc ẩn mình trong bóng râm, mặt trời đang chìm
dần xuống phía trước chúng, và Cây Phỉ đang mong tìm được
một chỗ ấm áp có nắng nên cứ thế mà phóng tiếp chơ đến khi
tới gần con đường mòn. Khi đến cổng, chú dừng lại, trố mắt
nhìn.
“Thứ Năm, cái gì kia? Nhìn kìa.”
Trên con đường nhỏ phía trước, mặt đất vừa mới bị xới lên.
Hai đống đất nằm ngay trên bãi cỏ. Những cái cột nặng nề
loang lổ sơn và chất creozot vươn cao như những cây nhựa
ruồi bên bờ rào và tấm biển trên đó đổ bóng hết chiều dài cánh
đồng. Một cái búa và vài cái đinh bị bỏ lại bên cạnh một cái
cột.
Hai chú thỏ nhảy lại gần tấm biển, rồi nằm thu mình trong
một bụi tầm ma phía bên kia, mũi nhăn lại khi ngửi thấy mùi
đầu mẩu thuốc lá vứt đâu đó trong bãi cỏ. Bất thình lình, Thứ
Năm rùng mình và co rúm người lại.
“Ôi Cây Phỉ! Cái đó đến từ đây. Bây giờ thì em biết rồi - một
cái gì rất xấu… xấu lắm. Một cái gì rất kinh khủng đang ngày
càng đến gần.”
Chú bắt đầu khóc thút thít vì sợ hãi.
“Cái gì vậy… em muốn nói cái gì? Anh nghĩ em vừa nói là
không có gì nguy hiểm cơ mà?”
“Thực ra em cũng không biết nó là cái gì.” Thứ Năm trả lời
một cách khổ sở. “Không có gì nguy hiểm ở đây - vào lúc này.
Nhưng nó đang đến - đang kéo đến. Ôi Cây Phỉ ơi, anh nhìn
kìa! Cánh đồng! Toàn máu là máu!”
“Đừng có ngớ ngẩn như thế, đó chỉ là ráng chiều thôi mà. Thôi
nào Thứ Năm, đừng nói như thế nữa, em làm anh sợ đấy.”
Thứ Năm ngồi run rẩy và khóc lóc trong bụi tầm ma trong
khi Cây Phỉ cố trấn an chú và tìm hiểu xem cái gì đã bất thình
lình khiến Thứ Năm sợ hãi như thế. Nếu Thứ Năm hoảng sợ
đến thế, sao chú không chạy đi tìm chỗ núp như bất cứ chú thỏ
khôn ngoan nào khác? Nhưng Thứ Năm không thể giải thích
được, chỉ mỗi lúc một thêm bấn loạn hơn. Cuối cùng Cây Phỉ
lên tiếng:
“Thứ Năm à, em không thể cứ ngồi đây mà khóc. Dù sao thì
trời cũng tối rồi. Tốt nhất là chúng ta nên quay về hang.”
“Quay về hang?” Thứ Năm khóc thút thít. “Nó sẽ đến đấy đừng nghĩ là nó không đến! Em đã bảo anh mà, cánh đồng đầy
những máu…”
“Thôi ngay cái giọng ấy đi.” Cây Phỉ nói đầy nghiêm nghị
“Hãy để anh chăm lo cho em. Dù có vấn đề gì đi nữa thì cũng
đã đến lúc chúng ta quay lại rồi.”
Chú chạy xuống cánh đồng, vượt qua con suối đến vũng nước
cạn. Đến đây chú dừng lại đợi, bởi vì Thứ Năm - bị bủa vây
trong cái yên lặng của một đêm hè - bắt đầu cảm thấy vô
phương tự về và gần như cứng đờ người vì sợ. Cuối cùng khi
Cây Phỉ đưa chú trở lại cái hào, đầu tiên chú còn không chịu
chui xuống đấy khiến Cây Phỉ gần như phải xô chú vào trong
hang.
Mặt trời đã lặn sau con dốc đối diện. Gió mang theo hơi lạnh,
lác đác những hạt mưa và chưa đầy một tiếng đồng hồ sau thì
trời tối sập xuống. Tất cả những mầu sắc nhạt dần trên bầu trời
và mặc dầu tấm bảng lớn ở cổng kêu cọt kẹt trong gió đêm (cứ
như thể nó cương quyết không chịu biến đi trong bóng đêm
mà vẫn vững vàng trụ lại ở nơi mà nó được gắn lên) chẳng có
người nào đó tình cờ đi qua để đọc được những chữ to sắc nét
rắn rỏi như những con dao đen trên nền trắng. Tấm bảng đề:
MẢNH ĐẤT Ở VỊ TRÍ LÝ TƯỞNG, GỒM 6 HECTA
ĐẤT XÂY DỰNG TUYỆT ĐẸP NÀY SẼ ĐƯỢC PHÁT
TRIỂN THÀNH KHU DÂN CƯ HIỆN ĐẠI, CAO CẤP DO
CÔNG TY TRÁCH NHIỆM HỮU HẠN SUTCH VÀ
MARTIN, NEWBURY, XỨ BERKS THỰC HIỆN.
2. Thỏ Thủ Lĩnh
Nhà chính khách u hoài trĩu xuống dưới gánh nặng và nỗi
đau,
Giống như đám mây mù dày đặc lúc nửa đêm, từ từ di
chuyển,
Ông ta không tại vị cũng chẳng từ nhiệm được.
Vở Thế giới của Henry Vaughan
Trong bóng tối thăm thẳm và ấm áp của cái hang, Cây Phỉ bất
thình lình tỉnh dậy, chú giãy giụa và đá hai chân sau lia lịa. Có
cái gì đó đang tấn công chú. Không phải mùi chồn sương hay
chồn ecmin. Bản năng sinh tồn không thúc chú bỏ chạy. Đầu
óc chú tỉnh táo và chú thấy mình đang ở một mình với Thứ
Năm. Thứ Năm nằm đè lên người chú, quơ quào loạn xạ giống
như đang cố thoát khỏi bẫy trong cơn hoảng loạn.
“Thứ Năm! Thứ Năm! Tỉnh dậy đi, cái thằng bé ngu ngốc này.
Anh Cây Phỉ đây, em làm anh đau đấy. Tỉnh dậy đi.”
“Ôi Cây Phỉ! Em nằm mơ. Thật kinh khủng. Anh đã ở đó.
Chúng ta ngồi trên mặt nước, trôi xuống một cái thác thật lớn
và thật sâu, rồi em nhận ra là chúng ta đang ngồi trên tấm
bảng, giống như tấm bảng ngoài đồng - trắng toát với những
đường kẻ màu đen. Có cả những chú thỏ khác nữa - cả thỏ đực
lẫn thỏ cái. Nhưng khi nhìn xuống, em lại thấy tấm biển làm
toàn bằng xương và dây thép gai, em kêu lên còn anh thì nói:
'Bơi đi, mọi người hãy bơi đi!' Thế rồi em đi tìm anh ở khắp
nơi, cố lôi anh ra khỏi một cái hang bên bờ suối. Em đã tìm
thấy anh nhưng anh lại nói: 'Thỏ Thủ lĩnh phải đi một mình
chứ,' rồi anh trôi theo dòng nước đen ngòm.”
“Ừ, nhưng dù sao thì em cũng làm anh đau khắp cả người đây
này. Dòng nước, thật vậy à. Chuyện ba láp. Bây giờ chúng ta
ngủ lại được chưa?”
“Cây Phỉ à, nguy hiểm lắm, điềm xấu đấy. Nó đã không biến
mất. Nó ở đây, quanh chúng ta. Đừng có bảo em quên chuyện
này đi và ngủ tiếp. Chúng ta phải rời khỏi đây trước khi quá
muộn.”
“Bỏ đi? Em muốn bỏ nơi này mà đi? Đi khỏi cánh đồng thỏ
ư?”
“Vâng. Thật nhanh. Đi đâu cũng được.”
“Chỉ anh với em sao?”
“Không, tất cả mọi người.”
“Cả cánh đồng thỏ chúng ta ư? Thôi đừng nói vớ nói vẩn nữa.
Không ai đi đâu. Họ sẽ cho là em mất trí.”
“Nếu vậy, họ cứ việc ở lại đây khi chuyện đó xảy ra. Anh phải
nghe em chứ, Cây Phỉ. Hãy tin em, có một cái gì rất xấu sắp
đổ lên đầu chúng ta, phải rời khỏi đây ngay.”
“Thôi được rồi, anh nghĩ là tốt hơn chúng ta xin vào gặp Thỏ
Thủ lĩnh và em sẽ nói với ông ấy điều này. Hoặc giả anh thử
làm điều đó. Nhưng anh không nghĩ là ông ấy muốn nghe
những chuyện như vậy đâu.”
Cây Phỉ dẫn đường đi xuống cuối con dốc và chạy về phía
những bụi mâm xôi. Chú không muốn và cũng không dám tin
lời Thứ Năm.
Đã quá ni-Frith hay giờ ngọ một chút. Cả cánh đồng thỏ ở
dưới lòng đất hầu như vẫn còn đang ngon giấc. Cây Phỉ và
Thứ Năm đi một quãng ngắn trên mặt đất tới một cái hố rộng,
miệng hố ở trên một bãi cát, chúng chui xuống, đi qua nhiều
đường chạy khác nhau cho đến khi ở sâu dưới cánh rừng
khoảng mươi mét, giữa chùm rễ một cây sồi. Đến đây chúng
bị chặn lại bởi một chú thỏ to lớn dáng nặng nề - một trong
những Cốt Cán. Chú thỏ này có một túm lông rất dày ngay
trên đỉnh đầu khiến chú có vẻ kỳ cục như thể đang đội một cái
mũ trên đầu. Chính vì vậy mà chú được gọi là Thlayli có nghĩa
là lông đầu hay theo cách gọi của chúng ta là tóc giả.
“Cây Phỉ hả?” Tóc Giả hỏi, gí mũi vào kẻ mới đến trong cái
ánh sáng mờ mờ lọc qua các rễ cây. “Cây Phỉ phải không? Mà
cậu làm cái gì ở đây vây? Lại vào cái giờ này nữa chứ?” Chú
ta một mực phớt lờ Thứ Năm, đang thập thò đứng đợi ở lối đi.
“Chúng tôi muốn gặp Thỏ Thủ lĩnh.” Cây Phỉ nói. “Chuyện hệ
trọng lắm đấy Tóc Giả à. Anh có thể giúp chúng tôi không?”
“Chúng tôi?” Tóc Giả khịt mũi hỏi. “Chẳng lẽ nó cũng định
gặp ông ấy sao?”
“Vâng, cậu ấy nhất định phải gặp. Xin hãy tin tôi, Tóc Giả.
Tôi đâu có thường đến đây nói những chuyện như thế này,
phải không nào? Đã có bao giờ tôi đến xin gặp Thỏ Thủ LĨnh
chưa?”
“Thôi được, tôi sẽ làm điều này cho cậu, Cây Phỉ à, mặc dầu
tôi dám chắc đầu tôi sẽ bị đập nát như tương mất. Tôi sẽ thưa
với ông ấy rằng tôi biết cậu là kẻ hiểu lý lẽ. Tất nhiên, Thỏ
Thủ lĩnh chắc cũng biết cậu đấy, nhưng mà ông ấy già mất rồi.
Cậu đợi ở đây nhé?”
Tóc Giả chạy xuống một đoạn nữa rồi dừng lại trước cửa một
cái hang lớn. Sau khi Tóc Giả nói vài lời mà Cây Phỉ không
thể nghe thấy được, chú được gọi vào bên trong. Hai chú thỏ
chờ đợi trong không khí im lặng hoàn toàn và chỉ bị khuấy
động bởi vẻ bồn chồn bấn loạn không yên của Thứ Năm.
Tên tục của Thỏ Thủ lĩnh là Threarah, có nghĩa là 'Chúa
Thanh Lương Trà'. Vì một lý do nào đó, Thỏ Thủ lĩnh bao giờ
cũng được gọi là 'Chúa Thanh Lương Trà Độc nhất vô nhị', có
lẽ vì ngẫu nhiên chỉ có một cây thanh lương trà mọc ở gần
cánh đồng, là cái cây mà Thỏ Thủ lĩnh mang tên. Ông ta có
được địa vị chí tôn không chỉ nhờ sức khỏe mà còn nhờ vào trí
tuệ cùng với tính cách tự chủ, khác xa với lối hành xử bốc
đồng của phần lớn bọn thỏ. Thỏ Thủ lĩnh nổi tiếng là người
không bao giờ để cho bản thân bị kích động bởi những tin đồn
hay mối nguy hiểm. Ông ta hoàn toàn bình thản - một số kẻ
thậm chí còn cho là lạnh lùng - và trụ vững trong suốt thời kỳ
bệnh dịch hoành hành, tàn nhẫn đuổi cổ bất cứ chú thỏ nào có
triệu chứng nhiễm bệnh ra khỏi cánh đồng. Ông kiên quyết nói
không với mọi đề nghị liên quan đến chuyện bỏ xứ ra đi và áp
dụng chính sách cưỡng chế cánh ly hoàn toàn trong bộ tộc,
nhờ vậy mà gần như cứu cánh đồng thỏ thoát khỏi mối họa bị
xóa sổ hoàn toàn. Ông đã từng đứng ra xử lý một con chồn
sương - kẻ thù phiền toái nhất của bọn thỏ bằng cách dẫn nó
vào giữa một đàn gà lôi (mạo hiểm cả mạng sống của mình) và
đưa nó vào đúng miệng súng của người bảo vệ nông trại. Bây
giờ thì nói như Tóc Giả, Thỏ Thủ lĩnh đã già đi nhiều nhưng
vẫn còn tinh tường chán. Khi Cây Phỉ và Thứ năm được đưa
vào, Thỏ Thủ lĩnh vẫn tiếp đón một cách lịch sự. Những chú
thỏ trong đội ngũ Cốt Cán như Liễu Ngư có thể hay dọa dẫm
bắt nạt kẻ khác, chứ Chúa Thanh Lương Trà không cần phải
làm thế.
“À, Quả Hạch đấy à. Có phải Quả Hạch đấy không?”
“Thưa là Cây Phỉ ạ.” Cây Phỉ lên tiếng.
“Cây Phỉ, tất nhiên rồi. Thật vui khi cậu đến đây thăm ta như
thế này. Ta biết mẹ cậu rất rõ. Và bạn cậu…”
“Đây là em cháu ạ.”
“Người anh em à.” Chúa Thanh Lương Trà nói, với ngụ ý
'đừng có sửa ta như thế nữa, nghe chưa?' trong giọng nói của
ông. “Xin mời tự nhiên như ở nhà. Dùng một ít rau diếp chứ
hả?”
Rau diếp của Thỏ Thủ lĩnh là do các Cốt Cán ăn trộm từ một
vườn rau cách cánh đồng khoảng non một cây số. Nhưng kẻ
bên ngoài hiếm khi nào hoặc chưa bao giờ nhìn thấy món này.
Cây Phỉ nhón lấy một lá nhỏ, nhấm nháp một cách lịch sự.
Thứ Năm từ chối, chú ngồi xuống hấp háy mắt, vặn vẹo người
một cách khổ sở.
“Nào bây giờ thử nói xem có chuyện gì xảy với các cậu vây?”
Thỏ Thủ lĩnh cất tiếng hỏi. “Nói xem ta có thể giúp được gì
đây?”
“Thưa ngài,” Cây Phỉ nói không khỏi có phần ngần ngại. “đó
là bởi vì em cháu, em Thứ Năm đây ạ. Nó thường báo trước
khi có chuyện xấu sắp xảy ra, cháu… cháu thấy nó cũng nhiều
lần nói đúng. Nó biết trước trận lụt xảy ra vào mùa thu năm
ngoái và đôi lúc nó cũng chỉ ra được bẫy thỏ đặt ở đâu. Và bây
giờ, nó nói nó có linh cảm về một mối nguy hiểm dễ sợ đang
sắp đến cánh đồng thỏ này.”
“Một mối nguy hiểm dễ sợ. Phải, ta thấy rồi. Thật là đáng lo
ngại.” Thỏ Thủ lĩnh gật gù, nhưng trông chẳng có vẻ lo lắng gì
hết “Thế cái mối nguy ấy là gì vậy?” Ông chiếu cặp mắt vào
Thứ Năm.
“Cháu không biết nữa.” Thứ Năm lập bập trong miệng.
“Nhưng… nhưng mà nó xấu lắm… rất xấu ạ.” Chú kết luận
với một vẻ rất tội nghiệp.
Chúa Thanh Lương Trà lịch sự chờ đợi thêm giây lát rồi mới
thủng thẳng nói: “Cứ cho là thế đi, vậy bây giờ chúng ta có thể
làm gì để ngăn chặn nó, ta rất muốn biết đấy.”
“Đi khỏi đây ngay ạ.” Thứ Năm nói ngay “Đi ngay ạ. Tất cả
chúng ta. Ngay bây giờ. Thưa Chúa Thanh Lương Trà, chúng
ta phải đi ngay khỏi đây.”
Chúa Thanh Lương Trà lại chìm trong im lặng giây lát, rồi với
một giọng thấu hiểu mọi sự trên đời, ông nói: “Ta chưa bao
giờ làm thế. Đây là một mệnh lệnh tối cao, phải thế không?
Cậu nghĩ gì thế cậu bé?”
“Ồ thưa ngài,” Cây Phỉ xen vào “em cháu chưa từng lý giải
thấu đáo về những cảm giác mà nó có. Thứ Năm chỉ cảm thấy
thế thôi, nếu ngài hiểu ý cháu muốn nói? Cháu chắc là ngài
mới là người đưa ra quyết định chúng ta phải làm gì.”
“Chà, cậu thật tử tế khi có lời như vậy. Ta hy vọng mình là
người như thế. Nhưng mà các bạn thân mến, chúng ta cũng
nên suy nghĩ về vấn đề này thêm một chút phải không nào?
Đang là tháng Năm, đúng không? Ai nấy đều bận rộn và phần
lớn lũ thỏ chúng ta đang vui vẻ. Suốt vài dặm quanh đây
không thấy bóng kẻ thù, hoặc như người ta báo với ta như vậy.
Cũng không có dịch bệnh và thời tiết thì rất tốt. Vậy mà cậu
lại muốn ta bảo với cả bộ tộc rằng vì cậu nhóc này, hừm…
người anh em của cậu đậy có linh cảm xấu nên chúng ta phải
thực hiện một chuyến đi không có mục đích đến một nơi nào
đó mà chỉ ông trời mới biết được và có nguy cơ phải gánh chịu
hậu quả, ta diễn giải nhu vậy không biết đã đúng chưa nhỉ?
Các cậu nghĩ xem họ sẽ nói gì? Nhảy cẫng lên vì vui mừng
hả?”
“Họ sẽ chấp nhận lời nói của ngài.” Thứ Năm bất thần lên
tiếng.
“Cậu thật tử tế quá.” Chúa Thanh Lương Trà lại nói “Phải, có
lẽ họ sẽ nghe theo, có thể họ cũng chấp nhận. Dẫu vậy ta cần
cân nhắc một cách kỹ càng. Một bước đi quan trọng bậc nhất,
tất nhiên. Và rồi…”
“Nhưng không còn thời gian nữa, thưa Chúa Thanh Lương
Trà.” Thứ Năm buột miệng kêu to “Cháu cảm thấy nguy hiểm
đang kề cận, giống như có chiếc thòng lọng đang siết quanh
cổ… giống như cái bẫy sắp sập xuống… anh Cây Phỉ, cứu
em!” Chú kêu ré lên, lăn lộn trên cát, chân đá loạn lên giống
như loài thỏ vẫn làm thế khi bị sập bẫy. Cây Phỉ ôm lấy chú
ghì xuống bằng hai chân trước rồi từ từ chú cũng bình tĩnh lại.
“Cháu xin lỗi thưa ngài.” Cây Phỉ nói “Em cháu thỉnh thoảng
vẫn như thế. Rồi nó sẽ ổn ngay thôi mà.”
“Thật đáng xấu hổ! Đáng xấu hổ! Cậu bé đáng thương, có lẽ
cậu ta nên về hang nghỉ ngơi một lúc. Tốt hơn cậu hãy để ...
 





